"Mùi hương" là tiểu thuyết đầu tay của nhà văn người Đức Patrick Suskind. Xuất bản năm 1985, cuốn sách này ngay tức khắc trở thành một hiện tượng trên văn đồng chí quả đât.
Công trình xoay quanh câu chuyện về nhân kiệt nước hoa Jean-Baptiste Grenouille, là một hỗn hợp hoàn hảo được tạo nên từ sự ly kỳ của một cuộc thế tài tình, lạ lùng, sự ghê rợn store loạt vụ án mạng bí ẩn, cái rầm rĩ điên loạn của giống người mê đắm nhục cảm và vẻ thanh khiết hoang dại của con thú đơn độc Grenouille.
Có thể gọi tiểu thuyết Mùi hương của Patrick Suskind là một cuốn sách của Mùi – những thứ mùi lịch sử, tái hiện một Paris thực tiễn của thế kỷ 18, với đầy những thành phần hôi thối của nó. Mùi bao trùm lên toàn thể không khí và diễn tiến của câu chuyện, ám ảnh lên mọi ngóc ngỏng cảm giác của nhân loại.
Trong chỗ hôi thối nhất, kế bên nghĩa địa Mephitic và nằm dưới một gian hàng cá, người nhân vật của mùi hương, Jean-Baptiste Grenouille được hiện ra. Nhưng vấn đề kỳ diệu là hắn không có mùi gì cả. Hắn là một đứa trẻ mồ côi, mà ngay cả thứ mùi của một con người cũng ruồng bỏ hắn.
| Mùi hương - Tác phẩm nổi tiếng của nhà văn Đức Patrick Suskind. |
Grenouille bị sợ hãi bởi mùi. Hắn nhìn thấy mùi của các loại đá và nước riêng biệt. Hắn có thể phân tích được hỗn phù hợp các loại mùi mà hắn gặp. Với hắn, mùi chính là đời sống, với đầy những hỗn hợp mùi. Và khi hắn nỗ lực phân tích các dạng mùi ra, cuộc đời càng lộ rõ những trằn trụi, dơ bẩn và dã man.
Mùi tạo nên sự thăng hoa tột bậc, cũng là ngành ngọn của những tội ác nghiệt tột bực. Nêu để ý dưới giác độ cái ác, Grenouille là một kẻ độc ác, khi hắn đã thịt chết 25 người một bí quyết mọi rợ, với thái độ lãnh đạm ghẻ lạnh.
Nhưng Grenouille trong Mùi hương, chẳng thể khiến cho người đọc cảm thấy tội ác hiểm. Bởi Grenouille hoàn toàn vô tính, anh ta không quan tâm đến giải khát hay cái đẹp hay sự thoái mái. Anh ta chỉ nhiệt tình tới mùi hương.
Khi anh ta giết người, không phải anh ta đang kiếm tìm cảm giác tư nhân, nó chỉ đơn thuần là một công cụ để tăng mùi hương mà hắn đang thèm khát sáng chế nhạo ra. Nếu như đi tới cùng tận, hoàn toàn có thể xem đây là một hành động mê mẩn, một mê mẩn cuồng loạn, tận cùng, bất chấp tất thảy. Trong trái đất của hắn, không sống sót loài người. Trái đất ấy chỉ có mùi hương.
Grenouille hiện ra giữa cái nhơ bẩn và xấu xa (từ cuộc thế lẫn loài người), hắn không có mùi hương, và trừ cái ảnh hưởng bất nghĩa vào thị giác, hắn không tồn tại. Hắn không nhìn sự vật bằng mắt nữa, phải chăng vì đôi mắt dương gian bảo hắn có ở đấy, nhưng thật ra là gian dối không?
Hắn ngửi, hắn cảm kiếm được sự hiện diện của vạn vật bằng mùi hương. Hắn phải tồn tại. Nếu không có được của riêng mình, hắn sẽ thay Chúa Trời, tạo cho mình bất cứ sự sống sót nào hắn muốn. Hắn có thể là bất cứ bạn nào nếu như biết cách ăn cắp hoặc giả tạo mùi hương của kẻ đó. Hắn thành công, hắn hơn cả Chúa Trời.
Và ở cái giây phút cuối cùng trên đỉnh quang vinh, khi đã thu tóm cho bản thân thứ mùi hương kì diệu nhất, cũng là sự sinh tồn to đùng nhất, khi đã bước ra thế giới nhân loại, khi nhân loại quỳ phục dưới chân hắn, hắn chợt ghét bỏ cả dương thế này.
| Phiên bản điện ảnh của công trình xây dựng thương hiệu năm 2006 gây tiếng vang lớn. |
Giữa cái đỉnh cao ấy, có nhẽ lần đầu tiên hắn ý thức được sự lẻ loi cùng tận của của chính mình. Hắn đi mãi, đi mãi để tậu về cái nơi hôi thối túng bấn mà bản thân đã sinh ra, để rồi trút phần lớn lọ nước hoa lên người, để mặc cho những kẻ lao cùng keo kiệt kia cấu xé đến không còn một mảnh xương nào.
Grenouille mất tích khỏi người đời này như chưa từng tồn tại. Một cái kết đích thực hủy diệt, sự hủy diệt rạng ngời tới chói mắt và được thăng hoa bằng cái đẹp của hương thơm.
Ngôn ngữ văn học của Mùi hương bàng quan và nóng sốt, vô cảm tới cùng tận, để miêu tả cái trần trụi của câu chuyện. Thế nhưng chính những con chữ “vô cảm” ấy lại tiến công vào cảm xúc người ta mạnh mẽ nhất, đó là sự cô độc tận cùng, trở thành nỗi lo âu, nỗi khiếp sợ khôn nguôi.
Cả một cuộc hành trình từ khi Grenouille xuất hiện tới khi hắn bị cắn xé tới chết trong thứ hương thơm tuyệt cùng ấy có lẽ cũng chỉ để chắc chắn hắn đã từng tồn tại trên thế giới này mà thôi.
Mùi hương là một tổng hòa của nghệ thuật, cái đẹp, cái điên loạn, sự đen tối dơ bẩn, sự thăng hoa rực rỡ. Sự hiện diện của “Mùi hương” là sức ám ảnh ma mị đến ngột ngạt, mê đắm mà run rẩy. Patrick Suskind đã đưa người đọc tới với cái nhân loại phù phiếm – “vương quốc phù du của hương thơm”, để trong khoảng đó cất công bố nói đầy cay đắng về sự sinh tồn của loài người trong phố hội này.
'Ngàn cánh hạc': Thanh nữ, nhục cảm và hư ảoNỗi bi lụy trong tiểu thuyết của Kawabata nhường như đã trở thành một dạng tín ngưỡng, thấm đẫm, thuần thục và bao trùm. |
Xem thêm: maybomtuoitieu
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét