Nguyễn Quang đãng Thạch cho nhân thức có thể anh sẽ không đi bộ được nữa nhưng quyết không từ bỏ "Sách hóa vùng quê", dự án mà đa dạng người vẫn gọi thân thiện là "cõng sách về làng".
Nhịn ăn vì tủ sách, bỏ tiền túi vì tủ sách, đi bộ xuyên Việt vì tủ sách, thậm chí bị... chửi vì tủ sách. Mặc lòng, Nguyễn Quang đãng Thạch vẫn yêu tủ sách như thuở lúc đầu và chưa bao giờ muốn dừng việc "cõng sách về làng", hay nói cách khác là dự án "Sách hóa vùng quê".
Đã hỏng một bên mắt, bên kia thì cận nặng, Nguyễn Quang đãng Thạch vẫn đau đáu khi thấy cảnh trẻ em vùng quê không có sách để đọc. Ngay cả khi, bản thân bị yếu tố về xương, có nguy cơ chẳng thể đi bộ như thông thường, anh vẫn bảo: "Tôi sẵn sàng ngồi xe lăn, chứ khăng khăng không bỏ cuộc".
| Nguyễn Quang Thạch trở thành người Việt Nam đầu tiên đoạt giải Vua Sejong về xóa mù chữ của UNESCO năm 2016 - một giải thưởng tôn vinh những người khai trí. |
- Có ý kiến cho rằng dù chúng ta đã rất cố gắng nhưng Việt Nam vẫn chưa có “văn hóa đọc”. Anh nghĩ gì về đánh giá này?
- Đúng là xét trên bình diện nước nhà, chúng ta chưa có văn hóa đọc. Tất nhiên, mấy năm nay đã có phổ thông hoạt động để sinh ra văn hóa đọc ở vietnam. Tôi cho rằng đó là những hành động rất hăng hái. Tủ sách trong xã hội ngày càng tăng lên.
Qua thăm dò tủ sách ở Thái Bình và Ninh Bình, trước đó, bình quân một đứa trẻ đọc 0,5 cuốn nhưng bây chừ con số này đã là 10 cuốn/một đứa trẻ. Sách thực thụ đã về nông thôn với những việc khiến rất hăng hái.
- Như anh san sớt, có thể nắm bắt văn hóa đọc không còn xa vời đối với vietnam?
- Phổ thông người cũng hỏi tôi rằng Việt Nam cần khiến gì để xây dựng văn hóa đọc như những nước khác. Tôi giải đáp dễ chơi rằng bản thân chưa có văn hóa đọc nhưng ko phải không có người đọc sách. Thời gian qua, thư viện đã phát triển, nhiều thư viện đã được tạo dựng đến tận dòng họ ở các làng quê.
Câu lạc bộ sách hành động cũng xuất hiện ở đa dạng trường đại học. Trên cả nước có hơn 20 công ty có vai trò xúc tiến "Sách hóa vùng quê". Dường như đó, công ty quản lý cũng doanh nghiệp phần lớn hoạt động thúc đẩy việc đọc sách. chậm triển khai đều là những điều đáng mừng, để chúng ta tin cẩn rằng vn sẽ sớm có văn hóa đọc.
- Anh đã chấp hành hành trình “cõng sách về làng” được 20 năm. Trên hành trình đó, có khi nào anh thoái chí hoặc chán nản?
- Các điều tiêu cực trong phố hội ngày một phổ quát. Trước tình cảnh đó, chính mình nên làm cho những nhân tố ý nghĩa. Tôi muốn phường hội này tốt đẹp hơn, muốn trẻ thơ Việt có thể sánh ngang với con trẻ Mỹ, Nhật, Hàn. Tôi chẳng thể chấp nhận được việc hàng chục tỷ trang sách vứt xó ở kho trong khi con nhỏ nông thôn lại thiếu sách để đọc.
Nghĩ như thế, tôi không còn nản chí. Nghĩ suy hăng hái như liều thuốc để tôi mạnh mẽ quay về khi mỏi mệt. Và cũng là nguyên nhân giúp tôi không bao giờ chấp thuận bỏ cuộc.
- Suốt 20 năm đó, anh thấy bản thân được và mất những gì?
- Tôi được chứ không mất gì. Tôi có khát vọng làm cho sao để phố hội tốt đẹp hơn và tôi đeo đuổi nó. Khi khiến cho được bất cứ điều gì, trước hết, tôi được thỏa mãn bản thân. Thấy cảnh con nhỏ có sách để đọc, người dân cày đọc sách cho con, những cư dân góp tiền để khiến tủ sách, tôi rất vui vẻ.
Thời gian đầu, tôi phải bỏ tiền túi ra khiến. Sau đó, tôi phải bỏ những công việc tốt với mức lương cao để ưng ý một công tác với mức lương thấp nhưng khiến cho được việc mình muốn. Nhưng tôi không coi đó là những thiệt hại mà tôi phải chịu.
Nếu có vấn đề gì đó ân hận thì có lẽ là tôi đã không có nhiều thời điểm để chăm sóc đại trượng phu. Cháu sống với mẹ bên Đức. Mình đeo đuổi mê say nên chính mình không trông coi được cho con. Nhưng đó cái mất cho người khác, chứ cũng ko phải mất cho bản thân.
- Mái nhà có ủng hộ hoàn toàn việc khiến cho của anh?
- Có người ủng hộ, có người không. Nhưng về cơ bản, tôi được mọi người ủng hộ. Tôi sinh ra trong một mái ấm có truyền thống dịch vụ số đông. Ông nội tôi từng đưa giáo viên Tây về dạy học ở địa phương.
Em ông nội tôi thì bán ruộng để làm cho nơi cho trẻ học. Bố tôi là sĩ quan quân đội, 20 năm dạy học không lấy phí. Xuất thân trong một mái nhà như thế, tôi thấy may mắn là mình đã noi gương được người đi trước.
- Anh đã hỏng một bên mắt, một bên thì cận nặng. Dường như, anh còn gặp gỡ khó khăn gì không?
- Gian nan lớn nhất của tôi lúc này là duy trì việc đi bộ, nghe tưởng dễ chơi mà không dễ chơi. Tôi gặp mặt yếu tố về xương sống nên có thể không đi bộ được nữa trong thời gian tới. Nhưng không sao, nếu như không đi được, tôi sẵn sàng ngồi xe lăn.
Không gì có thể cản trở được cố gắng của tôi với các dự kiến về sách của bản thân. Khiến gì thì khiến cho cũng phải làm cho tới cùng, làm nửa vời sẽ ảnh hưởng đến phường hội. Bởi vậy, tôi sẽ không bao giờ từ bỏ dù có gặp những gian khổ như thế nào.
| 20 năm đưa sách về vùng quê, Nguyễn Quang Thạch cho biết anh chỉ được chứ không mất gì. Ảnh: Quang đãng Đức. |
- Anh từng san sớt dự định sang Ấn Độ để ứng dụng "Sách hóa vùng quê" và đi bộ để kêu gọi thị trấn hội Ấn Độ nhân rộng việc làm cho này. Thời gian qua, anh đã khiến cho gì để hiện thực hóa ý nghĩ đó của bản thân mình?
- Tôi đã giao thông với Đại sứ quán Ấn Độ đa dạng lần, chạm chán cả người của sứ quán. Nhưng rất tiếc là chưa có phúc đáp. Có thể bên đó chưa chuẩn bị cần sự cung cấp của một người nhỏ nhắn như tôi. ngừng thi côngĐây cũng là yếu tố dễ hiểu thôi.
Tôi đã viết tới 3-4 lá thư nhưng tôi không sờn lòng. Quan điểm của tôi là bản thân mình cứ cố gắng thúc đẩy, biết đâu một ngày nào đó lại làm cho được.
- Đa dạng người bảo anh “bao đồng”, thậm chí “điên rồ” vì Việt Nam còn thiếu sách, vì sao phải lặn lội đi lo cho nước ngoài?
- Tôi muốn dân chúng nghĩ lớn hơn thay vì luẩn quẩn quanh quéo với những nhân tố bé dại đó. Người Việt đã sống nhờ thế giới quá phổ quát rồi, thành ra, bản thân mình phải có bổn phận với thế giới, phải tham gia tham gia các tiến trình mang giá trị thế giới. Tôi muốn người nước ngoài nắm bắt rằng người Việt cũng có những hy vọng để phát triển nhân loại.
- Dường như, anh từng bị miệt thị, giễu cợt giễu cợt vì bị cho là khác người?
- Không hề một mà là đầy đủ lần. Có người không nói trước mặt nhưng chửi sau lưng. Khi tôi đưa sách về một dòng họ ở Ninh Bình, đúng lúc họ có cuộc ôm đồm vã về đất cát. Trong một tình huống, đã có người chỉ mặt tôi và nói rằng “Như anh kia chắc cũng đi làm tủ sách để kiếm tiền”.
Thực tiễn, tôi đã phải bỏ tiền túi ra để sắm sách cho con cháu của người ta. Nhưng khi người ta nói vậy, tôi chỉ thấy thương chứ không giận. Có một thời gian, họ thấy công việc của tôi rất lạ lẫm. Nhưng bây giờ, những người đi làm tủ sách, người dân thấy tầm thường rồi.
Sách hoá nông thôn là phong trào xây dựng văn hóa đọc ở nông thôn khởi xướng trong khoảng năm 2007.
Nguyễn Quang Thạch trở thành người vietnam trước tiên đoạt giải Vua Sejong về xóa mù chữ của UNESCO năm 2016 - một giải thưởng tôn vinh những người khai trí.
Khai mạc ngày sách vietnam tại con đường sách TP.HCMSáng 20/4, lễ mở màn Ngày sách vn diễn ra trọng thể tại các con phố sách TP.HCM. |
Có thể bạn quan tâm: máy bơm tưới tiêu
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét