Sau thất bạn trong chuyện tình cảm, trong khoảng những là thư gửi nhầm đã giúp anh và cô dần tìm lại được tình yêu của bản thân.
Trong khoảng những khoảng yên ổn đến… xong xuôi mở!
Giữa những ngày tôi tự bản thân mình đổi mới bạn dạng thân phần đông, điên cuồng với những thị hiếu lâu không chạm tới, gắng gỏi mày mò những yếu tố mới lạ, thì em bỗng nhiên hoàn thành liên hệ.
Dòng tin nhắn không còn gửi tới, cuộc gọi nào cũng lặng bặt. Tôi hụt hẫng thực thụ, có khi nào chính mình lại phải rời xa nhân tố gì đó thân thuộc như em hay không? Em có việc gì, sao bất chợt lại thế? Cuộc sống của tôi bị em làm cho rối tung, rồi em bỏ đi như thế là được à?
Không dưng, tôi hoang mang tuyệt đỉnh, nhưng rồi nhìn xấp thư của em mà bản thân vẫn giữ lại thấy dịu đi. Tới một lúc nào đó, trong cuộc sống có những mối dây liên hệ tưởng chừng mực chẳng can dự, mỏng tựa một làn khói lại làm cho người ta vững tin sống rộng rãi ngày thật tươi đẹp. Đến một lúc nào đó, người ta đột nhiên thấy cần một bàn tay nắm lấy, cần một người đồng hành vô cùng…
Tôi vẫn tới bưu điện khiến cho công việc của bản thân mình, vẫn đi và về như trước nhưng lòng lại có khoảng trống lớn do em gây ra. Chuông máy tính bảng yên ổn lìm như ngủ quên cả kỳ đông dài.
Cửa sổ phòng tôi luôn tạo dựng, tôi luôn chờ đợi nhân tố gì đó sẽ đến, hệt như giấc mơ hay mơ: nhìn thấy em đứng vẫy tay chào bản thân mình với niềm vui tỏa nắng. Từ lúc biết em tới giờ, chừng như tim tôi mới đập đúng nghĩa, mới mong và đam mê chiều chuộng tới nhịn nhường nào.
Nhưng nhường nhịn như tôi hoang tưởng rồi, em có cuộc sống của em, có mơ ước và dự định riêng, dù gì tôi cũng chỉ là người giữ hộ em những lá thư mà thôi. Có khi nào em và chàng thanh niên kia đã có “happy ending”, thế nên em chẳng cần ôm chúng về nữa. Có nhẽ, em sắm lại được tình ái của chính mình rồi nên tôi bị quên lãng.
| Sự bặt tăm không nguyên nhân của cô làm cho anh hụt hẫng. Ảnh minh họa. |
“Bữa nay trời Vũng Tàu thế nào anh?” - Em bỗng nhiên trở lại, nhắn tin cho tôi chỉ để hỏi một câu sau gần bốn tuần trời ko phải liên lạc. Tôi chưa kịp type hoàn thành tin nhắn đáp lại thì điện thoại đã rung liên hồi:
“J à, em đang ở nhà ga, ra đón em ngay, trước khi em tự chạy xe đến bưu điện J khiến cho đó!” - Giọng miền Bắc trong trẻo vang lên trong máy tính bảng khiến cho tôi bàng hoàng.
Tôi không nhớ chính mình đã phóng như bay thế nào trên đoạn đường ven biển ngày hôm đó để tới đón em. Cảm giác hoảng sợ tràn ngập trong lồng ngực, vậy là sau hầu hết ngày, tôi đã có thể gặp chủ sở hữu của những bức thư kia, có thể nhận ra em trước mặt bản thân mình rồi.
Thế nhưng khi những vòng bánh xe bon nhanh trên phố tới đón em, tôi bỗng nhiên khựng lại. Tôi tự hỏi liệu đây có phải lần trước tiên và cũng là lần sau cùng tôi gặp mặt em hay không, bởi khi em đến ấp ôm những lá thư về, giữa tôi và em còn gì để liên hệ với nhau nữa đâu.
Những nghi vấn, sự hoảng loạn đã chiếm đầy tâm não tôi suốt chặng tuyến phố hôm ấy. Nhưng rồi khi nhìn thấy em đứng đó, lòng tôi lại nhẹ hẫng: ừ thì miễn là cô gái ấy vui, tôi có ra sao cũng đâu hề gì.
Phải chăng khi đem lòng muốn niềm nở khách hàng nào đó thì hạnh phúc của một nửa quan trọng hơn phần nhiều? Phải chăng đó là lúc người ta “dốc hết ngây thơ tâm hồn” cho một người, một người trước đó từng rất lạ lẫm…
Em tựa lưng vào mảng tường trắng, ba lô bé nhỏ sau lưng, niềm vui ranh con nhìn tôi - hệt như giấc mơ ngày nào tôi cũng thấy. ngừng thi côngĐây là lần đầu tiên chúng tôi gặp mặt nhau. chậm triển khai là lần trước tiên tôi thấy có thú vui ngọt ngào mát lành như vậy giữa trời Vũng Tàu nắng gắt.
Câu chuyện của chúng tôi quá sức kỳ lạ, nhưng chẳng phải giờ đây em đang đứng trước mặt tôi sao? Dù có thể sau cuộc chạm mặt này, tôi và em sẽ chẳng còn gặp gỡ lại, em sẽ mang xấp thư về và tôi sống tiếp những ngày bình im, nhưng chỉ cần vậy thôi cũng đủ với tôi rồi.
Chúng tôi chào nhau bằng một cái ấp ôm nhẹ, tôi hơi bất ngờ nhưng cũng để yên lòng chính mình hòa vào niềm vui ngày trước tiên chạm chán của em.
“Cám ơn J vì đã chịu đi đón em, nếu như không em chẳng nhân thức phải nói quanh nói quẩn ở đâu cả.”
“Em chờ anh có lâu không?” - Tôi nhẹ nhàng nhìn sâu vào đôi mắt long lanh của em, hành động mà trước đó tôi không nghĩ rằng bản thân sẽ khiến cho.
“Cũng đủ để em thấy chờ đợi anh rất đáng.” - Cô bé xíu cười, mắt lóng lánh nụ cười.
“Về nhà anh lấy thư, hay đi chơi nào?” - Tôi cương trực, quyết không trốn tránh nguyên nhân em tới đây vì chúng.
“Thư thì cũng vẫn ở đó mà, em muốn đi chơi.”
| Cô dần trở thành một phần trong cuộc sống của anh lúc nào không hay.Ảnh minh họa. |
Thế là tôi với em nói quanh nói quẩn khắp thành phố biển. Tôi không hỏi han em gì đa dạng, chẳng muốn những chuyện chẳng đâu vào đâu xen tham gia giữa cuộc gặp ngắn ngủi này. Gặp em là vui rồi, có em đi bên cạnh cũng đủ hạnh phúc rồi.
“Anh không hỏi tại sao em đột nhiên xuất hiện ư?”
“Không cần, anh thấy nhân tố quan trọng là được đi cùng em.” - Tôi cười, em luôn khiến tôi cười thật thoải mái dù chẳng làm cho gì to tát hết.
“Haha, trước đó là vì xấp thư nhưng giờ chừng như không hề anh ạ.”
“Xấp thư đó…”
Sau cùng, tôi cũng buông ra câu thắc mắc của chính mình, lúc nhì đứa đang lang thang ở đoạn đường ven biển, nắng thì vẫn trải lóng lánh. Em tung tăng đi phía trước, mái tóc ngang vai lúc lắc theo từng bước chân.
“Ở đây thích thật đó, lâu lắm rồi em mới được đi thoải mái thế này trên chính đôi chân mình.” - Em quay lại nhìn tôi, đôi mắt vẫn sáng lóng lánh:
“Anh có muốn nghe chuyện của em không?” - Em thành tâm nói - “Em và anh ấy quen nhau trong hội phượt, đều là người yêu thích dịch chuyển tới cuồng nhiệt. Rồi anh ấy có người mới, em cứng đầu chẳng chịu chia tay, em đòi anh ấy đưa tới biển lần nữa. Chúng em chọn Vũng Tàu vì em thích biển ở đây nhất. Em đã quá ích kỷ, chỉ nghĩ cho mình mình mới làm cả nhì khổ sở, người tới sau của anh ấy cũng không được hạnh phúc hoàn toản.” - Đôi mắt em bắt đầu ngân ngấn nước, tôi tự thấy xót xa vô cùng.
“Lần cuối chúng em đi cùng nhau, cũng trên con đường này. Em chỉ nhớ rằng tụi em va phải thứ gì đó rất lớn, chắc là một chiếc xe tải đi ngược chiều…”
(Còn nữa)
Đọc bức thư đoạt giải nhất cuộc tranh tài viết thư quốc tếCuốn sách "Cánh thư xanh nâng những giấc mơ hồng" tập hợp những bức thư đoạt giải Cuộc thi Viết thư Thế giới UPU lần thứ 45. |
khoảng yên ổn giữa 2 người bức thư đi lạc tình yêu bản thân mình sẽ êm ấm giống người ta
Đọc thêm: máy bơm tưới tiêu
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét