"Tôi bị cô giáo gọi điện đánh giá con học kém. Tôi hỏi mới nhân thức con lỡ quên một đoạn trong bài văn tả con chó mà cô đã viết sẵn", phụ huynh Dương Bùi cho biết.
Con tôi đang học lớp 4 tại Thủ đô. Cháu bảo cô giáo tiến công máy sẵn bài văn rồi phát cho từng em mang về nhà học thuộc. Mấy hôm sau, cô kiểm tra lại, con bỏ quên một đoạn. Tôi bị cô giáo gọi điện đánh giá về năng lực học tập của con còn đa dạng hạn giễu cợt.
Về nhà hỏi con, cháu bảo: "Con biết làm văn tả con mèo, nhưng cô bảo chép bài tả con chó. Con đã thuộc nhưng khi cô hỏi con bị không để ý một ít".
![]() |
| Bài văn tả con chó được cô giáo in cho sinh viên thuộc lòng. |
Một lần khác, trên phố đưa con đến trường, tôi bất ngờ khi thấy bạn nhỏ dại ngồi sau xe đặt tờ giấy tiến công máy lên lưng mẹ để đọc. Tôi nghĩ, chắc hôm nay đầu tuần nên bạn ấy đang xem lại bài diến thuyết trước toàn trường. Đến gần, tôi giật mình khi thấy dòng chữ: “Bài văn tả con mèo”.
Tương tự, không chỉ con tôi phải học thuộc bài văn của cô giáo. Tôi còn biết có những lớp giáo viên phát cho học sinh tờ giấy đánh máy sẵn, có những dấu ba chấm để các con điền trong khoảng tham gia là thành bài văn. Cả lớp có bài giống hệt nhau.
Một chuyện khác là cô giáo ra đề bài "Tả người em trong mái nhà". Một số học sinh là con một trong nhà, đã tả em họ. Đến lớp, những bài đó bị cô gạch hết và thay là "em gái".
Tôi nghĩ văn thì phải là do các con viết ra, sao lại có kiểu văn học thuộc lòng như bè cánh vẹt?
Nếu như chẳng phải suy nghĩ, chẳng hề viết, chỉ cần thuộc lòng, liệu các con có thể mường tượng và cảm kiếm được hình ảnh chú chó trong tâm khảm của mình hay không?
Phải chăng chính người lớn đang dạy các con về thói ăn sẵn trong khoảng người khác, triệt tiêu tư duy sáng tạo? Nguy khốn hơn, đó chính là sự giả dối, bệnh thành quả trong giáo dục.
Bài văn của cô giáo viết sẵn cho các em học thuộc như sau:
"Chó là loài động vật rất bổ ích, vì vậy các gia đình đều nuôi chó. Nhà thì nuôi một con, nhà nuôi vài con, thậm chí đa dạng hơn và nhà em cũng vậy.
Cách thức đây một thời điểm, mẹ em đi chợ và mua về một con chó. Hôm tìm về, mẹ bảo phải để mắt chú ý chẳng mấy chốc mà lại có một bè cánh chó con, nghe mẹ nói vậy em rất phấn chấn. Em rất thương mến động vật, vì thế em đặt tên cho nó là Đốm.
Sở dĩ tên của nó như vậy vì nó có ba màu lông xen kẽ nhau trên cơ thể. Đầu màu đen, thân cũng màu đen nhưng lại được xen kẽ bởi những đốm trắng. Nó được ba 04 tuần tuổi và cũng khá là mập. Nhì mắt đen, long lanh như nhì hòn bi ve. Chiếc mũi cũng màu đen và rất thính, kế bên là những chiếc râu ngắn, hàm răng có những chiếc nhọn hoắt. Thêm một thời gian ngắn nữa, hàm răng đó có thể khiến cho những người nào bị nó cắn chảy máu, thậm chí những vết cắn sâu có thể rất nguy hại.
Nhị tai rất ngắn, cụp xuống mặt. Thân hình mập mạp với bộ lông dù rằng không được óng mượt nhưng em vẫn rất thích vuốt ve bộ lông ấy. Chiếc đuôi ngắn ngủi, màu đen có những sợi lông trắng ở phần cuối.
Mẹ em thường trêu “đốm đầu thì nuôi, đốm đuôi thì làm thịt”, những lúc ấy em lại xị mặt ra và kêu mẹ không được làm thịt nó. Bốn chân có màu trắng, đầu mỗi ngón chân là những móng vuốt sắc. Khác lạ cũng giống như loài mèo, dưới mỗi ngón chân có một lớp đệm dày, chính những lớp đệm ấy giúp nó vận động nhẹ nhàng.
Chó là loài động vật ăn tạp, cho nên nuôi nó rất dễ, bên cạnh đó mẹ em cũng sắm thuốc về tiêm để phòng các loại bệnh. Mỗi khi em đi học về nó lại chạy ra tận cổng đón, ngoe nguẩy cái đuôi, chạy vòng nói quanh và quấn lấy chân em như thể đòi ve vuốt.
Mặc dầu đi học về rất mệt, em vẫn chơi với nó. Có rộng rãi trò rất lôi cuốn, em cầm nhì chân trước và để nó đi bằng nhị chân sau, bẻ ngược nhì cái tai của nó lên, vì tai nó mềm nên không bị đau, lấy tay cù tham gia bụng nó. Những lúc tương tự, nó nằm ngửa ra bốn chân chổng lên trời trông rất hay.
Mỗi bữa cơm em đều giành với mẹ việc cho nó ăn, đêm tới nó nằm co tròn ở một góc nhà và ngủ ngon lành. Nó rất mưu trí, nhân thức phân biệt người thân với người lạ, khi có người lạ tham gia, nó sủa rầm rĩ cho đến khi cha mẹ em quát mới thôi.
Em rất thương mến con chó nhà em, mái nhà em sẽ để mắt nó thật cẩn thận để nó mau lớn và cho mái ấm em một bè bạn chó con như lời mẹ nói".
Bài văn 10 điểm về người công lao không có ngày nghỉ lễ"Nếu như có khách hàng nào đó hỏi nghề nào cao thâm, thiêng liêng nhất, tôi sẽ không chần chừ trả lời rằng đó là nghề bán hàng rong", nữ sinh trường THPT Lương Thế Vinh (Nam Định) viết. |
Xem thêm: máy bơm tưới tiêu

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét