Thứ Tư, 30 tháng 11, 2016

Cháu trai kể về thế cục chìm nổi của vị vua sau cùng ở TQ

Phụ thân của Jin Yulan là đồng đội cùng thân phụ khác mẹ với vua Phổ Nghi, người lên ngôi khi mới 2 tuổi và bị buộc thoái vị 4 năm sau đó.

Đoạn ghi hình

Giải pháp làm mới xã cổ lỗ Bắc Kinh

Sáng kiến lắp thêm kết cấu rời vào những ngôi nhà cũ giúp tối đa hóa không gian sống mà không khiến cho mất đi nét truyền thống của khu phường cổ hủ China.

Trong suốt phổ thông năm, Jin Yulan lang thang khắp các tiệm đồ cổ ở Bắc Kinh để mua những món đồ quý báu mà ông cho là thuộc về dòng tộc của mình. Ông là cháu trai Phổ Nghi, vị hoàng đế sau cuối của hình thức phong kiến TQuốc.

"Tôi chưa bao giờ nhân thức tới cuộc sống trong cung", ông Jin chia sớt với South China Morning Post. "Tôi không biết người ta sống vui lòng thế nào hay ăn sơn hào hải vị ra sao nhưng tôi cảm thu được sợi dây kết nối giữa chính mình và tổ tiên. Mối địa chỉ này sẽ không bao giờ mất đi".

Thân phụ của ông Jin là bạn bè cùng phụ vương khác mẹ với hoàng đế Phổ Nghi. Ông mất vào năm ngoái ở tuổi 96 và là người cuối cùng của thế hệ ông còn sống cho đến khi đó.

Chau trai ke ve cuoc doi chim noi cua vi vua cuoi cung o TQ hinh anh 1
Ông Jin Yulan là cháu trai của Phổ Nghi, hoàng đế cuối cùng của nhà Thanh, TQuốc. Ảnh: AFP.

Thế cuộc chìm nổi của vị ấu vương

Phổ Nghi lên ngôi khi mới 2 tuổi tham gia năm 1908. 4 năm sau đó, vị ấu vương bị thuộc thoái vị. Nhà Thanh sụp đổ, hoàn thành hơn 2.000 năm sống sót của hình thức quân chủ chuyên chế tại quốc gia đông dân nhất thế giới.

Sau đó, Phổ Nghi được Nhật Bạn dạng đưa lên làm vua bù nhìn của Đế quốc Mãn Châu cho tới khi bị Con tạo Liên Xô bắt năm 1945. Ông được cho hồi hương năm 1950 nhưng lại tiếp tục trải qua 10 năm trong trại làm mới dưới sự giám sát của chính quyền Cộng hòa Quần chúng Trung Hoa.

Khi Phổ Nghi được thả vào năm 1959, gia tộc Ái Tân Giác La đã công ty tiệc mừng linh đình. Theo lời Jin Yulan, đó là "bữa tiệc sum vầy lớn nhất kể từ khi nhà Thanh sụp đổ".

"Phổ Nghi nắm lấy tay tôi, ông rất thân thương. ngừng thi côngĐây lần trước tiên tôi trông thấy ông ấy", Jin kể. "Ông mặc đúng bộ đồ từng mặc trong tù. Thứ độc nhất ông bỏ đi chính là số hiệu tù đọng".

Sau đó, Phổ Nghi sống ở Bắc Kinh, khiến cho việc cho vườn thực vật thành phố. Ông mất tham gia năm 1967 vì bệnh ung thư. Thi hài ông được hỏa an táng thay vì mai táng như tiên nhân.

Chau trai ke ve cuoc doi chim noi cua vi vua cuoi cung o TQ hinh anh 2
Chân dung hoàng đế Phổ Nghi. Ảnh: Corbis.

"Chúng tôi nói chuyện rất thoải mái. Tôi xem ông ấy là một người tầm thường hơn là một vị hoàng đế", Jin đề cập đến thế cuộc đầy bất định của vị vua. "Ngày trước, người ta phải 'khấu đầu' trước ông".

Theo chuyên gia Wang Qingxiang thuộc Viện Khoa học phố hội Cát Lâm, China, những tài liệu chính thức mà nước này có được về hoàng đế Phổ nghi cho thấy vị vua "phạm phải vài sai lạc", tất nhiên cuộc sống sau khi ra tù của ông không có gì đáng chê trách.

Ông Wang là tác giả của 60 cuốn sách về nhà Thanh cũng như vị hoàng đế sau cùng của TQuốc. Ông cũng cho hay đề tài này trở nên mẫn cảm trong những năm qua khi sách của ông phải mất 4 04 tuần mới được duyệt phát hành, không giống như lúc trước.

30 năm không vào Tử Cấm Thành

Sinh năm 1948, ông Jin lớn lên trong hoàn cảnh đối lập với gốc tích quý tộc của bản thân. Trong công đoạn Cách mạng Văn hóa, ông bị đưa đi "cải tạo" tại vùng nông thôn xa xôi và ở đó suốt 20 năm mới được phép trở lại căn nhà đất Bắc Kinh.

"Hồng Vệ Binh lục soát nhà tôi và tịch thu các món đồ", ông kể. "Họ lấy đi 90% của cải của mái nhà".

Ông Jin đã khởi đầu sưu tầm cũ kĩ vật từ khi còn trẻ. Ông sạo sục mọi khu chợ đồ cũ kĩ và thường xuyên mua được những món đồ mà ông nghĩ có thể ông bà bản thân đã sử dụng.

Chau trai ke ve cuoc doi chim noi cua vi vua cuoi cung o TQ hinh anh 3
Điện Thái Hòa trong Tử Cấm Thành Bắc Kinh, Trung Quốc. Ảnh: Wikimedia Commons.

Một trong những món đồ được ông giới thiệu trong trưng bày vật phẩm vừa mới đây là chiếc kính vạn hoa của thân phụ vua Phổ Nghi. Đây là món tiến thưởng mà hoàng đế Wilhelm II của Đức tặng Thuần Thân Vương Vận chuyển Phong vào năm 1901.

Ông Jin đã chơi với chiếc kính vạn hoa này trong khoảng nhỏ dại. Khi bị đưa đi làm mới, ông đã tháo nó ra thành từng phần, cho vào bọc và mua phương pháp giấu không để Hồng Vệ Binh phát hiện.

Jin nói ông đã không bước chân vào Tử Cấm Thành, nơi ông bà bản thân mình từng sinh sống, trong suốt 30 năm vì nghĩ là nó "không đáng để tậu vé tham quan". Tử Cấm Thành hay Cố Cung, cung điện nhị triều Minh - Thanh, được UNESCO thừa nhận là di sản văn hóa nhân loại vào năm 1987.

Dĩ nhiên, trải qua thời gian, ông Jin trông thấy người ta càng ngày càng niềm nở về lịch sử nhà Thanh. "Triều đại đã chết nhưng chúng ta có thể nhìn nó từ một giác độ khách quan và tôi nghĩ đa số cảm thấy hứng thú và muốn tò mò về cuộc sống trong cung cấm".

Jin Yulan nói ông không luyến tiếc dĩ vãng vì sự cáo bình thường của triều đại là thế tất. "ngừng thi côngĐây là lúc nó phải ra đi".

Những hình ảnh thảng hoặc về Bắc Kinh hơn 100 năm trước

Những bức tranh quý giá về triều đại phong kiến cuối cùng của TQuốc và thủ đô Bắc Kinh được đánh dấu dưới góc nhìn của thợ chụp ảnh người Anh Thomas Child.

Súng săn mạ vàng quý của vua Càn Long sắp được đấu giá

Khẩu pháo săn biểu hiện trình độ chế tạo bậc thầy của thợ thủ công triều Thanh và là một trong những cổ hủ vật Trung Hoa quan trọng nhất từng được đem ra đấu giá.


Xem thêm: maybomdandung

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét