Thứ Bảy, 19 tháng 11, 2016

Chuyện những thầy cô khiến cho 'xe ôm' chở học sinh lúc 3 giờ sáng

Chiều thứ 6 hàng tuần, thầy cô trường THPT dân tộc bán trú tiểu học Đắk Roong lại làm cho “xe ôm” miễn phí chở sinh viên ở xa về. Đến chiều Chủ nhật, họ lại xuống phiên bản đưa các em đến lớp

THPT dân tộc bán trú tiểu học (PTDTBTTH) Đắk Roong (xã Đắk Roong, quận Kbang, Gia Lai) xây cất trong khoảng năm 2011, hiện có 395 em học sinh, đa số các em là cư dân tộc Ba Na. Dù là bán trú nhưng do trường cách nhà các học sinh hàng chục km đường rừng nên các em phải ở lại trường từ thứ 2 tới thứ 6, còn thứ 7 và Chủ nhật mới về nhà.

Để điều hành tốt việc tới trường của các em, ngoài việc đưa đón các em ở xa, các giáo viên còn được phân công từng hàng ngũ cùng cáng đáng học sinh từng buôn làng.

Theo đó, lớp nào có sinh viên nghỉ học thì cô giáo chủ nhiệm phải báo ngay cho giáo viên đảm đương làng đó đi vận động đưa các em tới lớp. Tiền xăng xe, bảo trì máy móc, các thầy giáo tự bỏ tiền túi ra.

Chuyen nhung thay co lam 'xe om' cho hoc sinh luc 3 gio sang hinh anh 1
Hành trình đón học sinh lúc 3h sáng của thầy hiệu trưởng.

Thầy cô trong trường nắm rõ từng ngõ ngóc, căn nhà của các em sinh viên dù trên rừng sâu, cách thức trường hàng chục cây số.

Theo chân thầy hiệu trưởng Phạm Quốc Tuấn trong chuyến đi “lùng” học sinh lúc 3h sáng, chúng tôi mới bõ bèn nỗi nặng nhọc của những “người lái đò” thầm im. Chiếc xe máy phải rú hết ga mới thoát khỏi những đoạn đường đất đỏ lầm lội sau cơn mưa.

“Các chú thông cảm, bản thân mình phải đi giờ này, hoạ may mới chạm mặt được các phụ huynh, chứ sáng họ lên rẫy không dễ dàng tậu lắm. Năm nào cũng vậy, công tác lo giấy hợp lệ cho các em là công việc trước tiên, rồi tới duy trì sĩ số. Học sinh lớp 1 ở đây đi học đa phần là 3 không: không nhân thức tiếng Việt, không giấy khai sinh, không hộ khẩu nên thầy cô phải tự lo hết”, thầy Tuấn chia sớt.

Vừa chấm dứt câu chuyện, thầy Tuấn dựng xe trước nhà em Đinh Puih tại làng Đắk Ho. Gõ cửa miên man, bố của Đinh Puih thành lập cửa mời chúng tôi vào nhà. Vội nhen bếp than lên cho ấm, bố Đinh Puih chào hỏi và có ý thắc bận rộn con đang ở trên trường, sao thầy lại tới nhà?

Thầy Tuấn tiếp lời: "Đinh Puih còn thiếu giấy khai sinh, sao anh không đi làm cho cháu? Tôi hỏi thế thôi, tôi cũng nhân thức nguồn gốc rồi. Giờ anh đưa cho tôi hộ khẩu mái ấm, mai tôi đi khiến giấy khai sinh cho cháu, bổ sung vào đại dương sơ học". Thấy vậy, bố Đinh Puih vội lấy hộ khẩu ra đưa cho thầy Tuấn.

Rời nhà Đinh Puih, thầy Tuấn tiếp tục hành trình, lần này không hề đi làm cho giấy khai sinh mà đi tìm học sinh bỏ học. Qua một số khúc cua quanh, 1 căn nhà sàn đơn sơ hiện lên trước mặt, thầy Tuấn nhẹ nhàng bước tới gõ cửa, Đinh Meos nghe tiếng thầy vội chạy ra.

Thấy Meos, thầy Tuấn kêu lớn:“Meos, đi đâu đấy? Sao không đi học?” Meos giật thột, vội gãi đầu bộc bạch: “Con… Con đau chân thầy ơi”. “Đưa thầy xem chân nào”, thầy Tuấn đáp lại. Nói rồi, thầy Tuấn tiến lại chỗ Meos và sử dụng tay sờ rà soát. Kết quả, cậu học sinh thú nhận chân không đau, đồng thời đồng ý về trường.

Chuyen nhung thay co lam 'xe om' cho hoc sinh luc 3 gio sang hinh anh 2
Các thầy cô vận động phụ huynh cho học sinh đến trường.

Tiếp tục di chuyển sang căn nhà của em Đinh Phai, lúc này cả mái ấm vẫn đang ngủ say. Thấy tiếng thầy Tuấn, bố Đinh Phai vội bật dậy tạo dựng cửa. Dường như quá quen hành động của thầy Tuấn, bố Đinh Phai chỉ ngay vào góc nhà nơi con mình đang ngủ. Thầy Tuấn vội tiến công thức cậu sinh viên dậy, do vẫn đang ngái ngủ, thầy Tuấn lấy áo khoác lên rồi bế Đinh Phai lên, đưa ra xe.

“Nhiệm vụ hôm nay coi như xong, 2 em ở làng này hôm qua nghỉ học, giờ đã đưa các em trở lại trường. Giờ phải lo chạy xe về cho kịp ăn sáng, rồi đến lớp”, vừa nói, thầy Tuấn vội leo lên xe cùng 2 học sinh nhỏ tuổi của bản thân mình. Chiếc xe ậm ạch của 3 thầy trò nổ vang cả núi rừng, xé toang màn đêm buốt lạnh.

Khi thầy giáo là phụ vương mẹ

Về đến trường, thay chấm dứt bộ áo quần đã lấm lem đất đỏ, thầy Tuấn xúc động kể về công tác hằng ngày của các thầy cô nơi đây: “Phụ huynh ở đây phần lớn người địa phương tộc thiểu số, cuộc sống còn rất gian nan, cả tuần phó mặc con em cho các thầy cô.

Gần 400 sinh viên, lo cho ăn ở, học hành đã mệt, những khi chúng nhỏ bé đau, các thầy cô lại chạy đôn chạy đáo thuốc men. Có những em bệnh nặng, thầy giáo phải bỏ dạy đưa các em tới viện. Rồi hằng ngày tới lo thuốc men, cơm nước cho các em, chứ bố mẹ chúng ở trên rẫy cả ngày biết đâu mà mua”.

Chuyen nhung thay co lam 'xe om' cho hoc sinh luc 3 gio sang hinh anh 3
Mùa mưa, thầy cô khó nhọc cõng học sinh qua suối.

Cứ mỗi mùa tựu trường, nhà trường luôn khích lệ cho cán bộ, giáo viên, viên chức cố gắng vượt không dễ dàng kết thúc trên 100% tài năng có thể. Khi các em bước tham gia niên học mới, thầy cô phải chú tâm, gần cận các em, lo cho các em có chứng nhận. Làm sao cho các em thấy ở trường vui hơn ở nhà thì lúc đó các em mới có niềm vui, phấn đấu ở lại trên hè phố.

“Nhân thức khó khăn, khó nhọc nhưng không một ai ca cẩm vì chúng tôi đã xác định việc gieo chữ ở vùng xa thì phải ưng ý hi sinh. Đối với chúng tôi, bao buồn bã, thiệt thòi mấy cũng chịu được, miễn các em chịu khó tới lớp để học chữ, đừng bỏ học là hạnh phúc quá rồi”, thầy Tuấn nói trong tự hào.

Nhờ sự nỗ lực và máu nóng của những thầy cô cắm bạn dạng, nên năm học vừa mới đây, trong tổng số gần 395 sinh viên của trường không có em nào bỏ học. Phổ biến em nhập học không biết một chữ tiếng Kinh nay đọc thông nhân thức thành thạo.

Khi chúng tôi rời Trường PTDTBTTH Đắk Rong đến giữa lưng chừng núi nhìn về phía sân trường, từng đội ngũ học sinh em quét sân, em lượm lặt rác, có hàng ngũ sửa lại bàn ghế phòng học, nhóm chơi đá bóng giữa sân trường. Tiếng học sinh và giáo viên cười đùa vang vọng giữa núi đồi.

Bốn tuần 10/2016, Trường phổ quát dân tộc bán trú Tiểu học Đăk Rong đã vinh dự được tặng Cờ thi đua của Chính Phủ, thầy Hiệu trưởng Phạm Quốc Tuấn cũng được Thủ tướng tặng bằng đánh giá tốt vì đã xong xuôi lý tưởng, hoàn toản nhiệm vụ công tác giáo dục và đào tạo, dẫn đầu phong trào thi đua yêu nước năm học 2015-2016 của tỉnh giấc Gia Lai.

Những bức tranh phong cách quốc tế của thầy giáo tiểu học

Song hành với sự nghiệp "trồng người", thầy giáo Nguyễn Tấn Phát (Quảng Ngãi) còn chơi ảnh và ghi lại vẻ đẹp hồn nhiên học sinh, trưng bày quê hương mình đến với bạn bè quốc tế.

thầy cô làm xe ủ ấp làm xe ấp ủ đón đưa sinh viên trường dân tộc bán trú Đắk Roong di chuyển học sinh đến trường ngày 20/11 thầy giáo là thân phụ mẹ


Xem tại: máy bơm tưới tiêu

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét