"Hứa hẹn chạm mặt lại ở trên kia" là một sự thực được bắt đầu từ một lời nói láo, gây nên những rúng động về chiến tranh, một mặt trái khách hàng nào cũng nhân thức, nhưng ít khách hàng nào cất tiếng.
Tác giả Pierre Lemaitre đã trình diễn một vở bi hài kịch hoàn hảo về sự bất hạnh, nghiệt ngã è cổ trụi của chiến tranh cực kì tuyệt vời tới tận những trang sau cùng.
Khi cuộc chiến tranh kế cận ngày xong xuôi, khi đầy đủ những người quân nhân đều đã chán ngán chiến tranh, vì một định mệnh nghiệt ngã, Albert Maillard và Édouard Péricourt đã gặp gỡ nhau.
Lúc ấy Albert bị chôn sống, và Édouard chính là người đã sử dụng mọi sức lực để lôi anh từ huyệt mộ, đưa anh về với cuộc sống. Nhưng Édouard bị trúng đạn và khuôn mặt anh biến dạng hoàn toàn. Căn số của nhị người đã gắn liền với nhau từ ấy.
Édouard tráo đổi tính danh với một người bộ đội khác, và tự xem bản thân đã chết. Anh không đi về mái nhà phú quý của bản thân, và sống cạnh bên Albert, suốt thời điểm sau chiến tranh, chỉ để hy vọng cái chết trong sự tuyệt vọng và bất mãn.
Hai người lính bước ra khỏi cuộc chiến tranh bi thiết thảm, bị từ chối những mưu cầu căn bản nhất của một người đàn ông. Họ uất hận chiến tranh, hay họ uất hận những loài người đang giấy lên một phong trào tưởng vọng những người đã hy sinh kia.
Sứ mệnh của người chỉnh sửa sai lạc của ChúaTác phẩm mới nhất của nhà văn do thám nhiều người biết đến Mỹ tiếp diễn đưa người đọc tham gia cuộc rượt đuổi không thở được. |
Cả một tổ quốc chìm đắm trong không khí tưởng vọng người chết, hàng loạt những dự án về tượng đài, bia chiêu tập được đề ra. Người ta xem những người đã chết là hero, và lãng quên những người còn sống đi về.
Chính lúc ấy, Édouard đã trở lại là anh, với trí lanh lợi hoàn hảo, cũng khả năng sáng tạo kỳ lạ của một người nghệ sĩ, anh đã lên một ý tưởnrg hoàn hảo, đắng cay để lừa cả một giang sơn đang sục sôi trong sự tưởng vọng giả tạo kia.
Mỗi nét vẽ của anh đều như một điệu cười khẩy, nhổ thẳng tham gia mặt những kẻ đang tự xem mình là những người tri ân. Anh coi thường tất thảy bằng thói ngạo đời của một kẻ chán sống. Đó là bước đi sau cuối của anh, để anh cảm thấy sự tồn tại của bạn dạng thân bản thân.
| Thành quả Hứa gặp gỡ lại trên kia của Pierre Lemaitre. |
Với kết cấu rõ ràng, mạch lạc, đan xen phổ quát giọng kể, khi è cổ thuật, khi triền miên bằng dòng tinh thần, vừa rời rạc vừa đau đáu, Pierre Lemaitre đã dựng nên một câu chuyện đầy tính chế nhạo nhại về chiến tranh, nhưng ẩn dưới lớp chế giễu nhại khiến cho bạn đọc phổ quát lần bật cười, gật gù tâm đầu ý hợp ấy là những lớp nghĩa đầy tính chất suy tưởng xoay quanh những đắng cay, xấu số mà bất cứ trận chiến nào cũng mang lại.
Hứa hẹn chạm chán lại ở trên kia tụ họp hầu hết nhân tố “ăn khách”, cam go, bí hiểm, lanh lợi, tình tiết tâm lý nhân vật phức tạp. Hơn thế, công trình của Pierre Lemaitre cũng ko phải thiếu những chi tiết lãng mạn, cảm động, những cử chỉ, ứng xử giữa Édouard và Albert, những ký ức của thân phụ Édouard đều được khắc họa bằng một thái độ đầy cảm động và trìu mến.
Vốn là một biên kịch, lại say mê phim của Alfred Hitchcock, nên công trình của Pierre Lemaitre, thường có lối khắc họa chân dung anh hùng vô cùng sắc nét, với một hệ thống ngôn ngữ đậm chất điện ảnh, nhiều trường đoạn dài đặc tả hero, với đầy những trằn trọc suy tư.
Một câu chuyện về ái tìnhCó thể gọi "Lịch sử tình yêu" là một cuốn sách trong một cuốn sách. |
Bên cạnh hai hero Albert và Édouard, ông Péricour cũng là một anh hùng để lại phổ thông dấu ấn khác biệt trong tác phẩm. Trường đoạn chạm mặt lại của ông Péricour và Édouard, người đại trượng phu tàn tật ông tưởng đã hy sinh trong chiến tranh, đã được Pierre Lemaitre diễn đạt lại đầy sợ hãi.
Ánh mắt của Édouard, khi xả thân bánh xe ô tô mà cha anh lái, là vấn đề sau cùng anh để lại, cũng là điều làm cho phụ thân anh và độc giả không thể nào quên được anh. chậm tiến độ là giây phút xóa nhòa đi mọi đau lòng, mọi tội vạ và mọi hiềm khích. Ông Péricour đã hình dong đó là ánh mắt của “sự hàm ân”. Và như thế, câu chuyện xong xuôi, khi lời nói láo bị phát hiện, và dấu vết còn lại là nỗi khắc khoải của người đọc.
Hứa gặp gỡ lại trên kia là cuốn tiểu thuyết thứ 8 của Pierre Lemaitre, đã được dịch ra hơn 20 thứ tiếng trên quả đât. Cuốn sách đã mang lại cho ông giải thưởng Goncourt năm 2013. Một cuốn sách đủ mê hoặc để lôi cuốn độc giả đến trang sau cuối. Các công trình của ông đã được dịch ra hơn 30 thứ tiếng và ông từng được tạp chí L’Express xếp đầu danh sách tác giả best-seller năm 2013.
Xem nhiều hơn: maybomtuoitieu
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét